5 giờ 40 sáng, cảng Vịnh Đầm còn chưa lên đèn hết, chỉ có tiếng máy tàu cá nổ lạch bạch và mùi dầu diesel lẫn mùi cá cơm phơi sương. Đó là lúc bến tàu ra Nam Du bắt đầu sống dậy — không phải cho khách check-in chụp ảnh, mà cho những người thật sự muốn rời Phú Quốc bằng đường biển, theo cách những người đi biển vẫn đi.
Chuyến tàu không nằm trong tour
Vịnh Đầm là cảng cá, không phải bến du lịch được trang hoàng sẵn — và chính điều đó làm hải trình ra Nam Du trở nên đáng nhớ. Ở đây không có quầy vé lịch sự máy lạnh, chỉ có vài chiếc bàn nhựa kê sát mép cầu cảng, nơi chủ tàu vừa bán vé vừa cân đá lạnh ướp hải sản cho chuyến đi. Tàu gỗ và canô cao tốc đậu san sát, mũi tàu chúc xuống mặt nước xanh rêu đặc trưng của vịnh kín gió.
Tuyến Vịnh Đầm – Nam Du không chạy quanh năm. Mùa biển êm, thường từ tháng 11 đến tháng 4, các tàu gỗ chở hàng kiêm chở khách rời bến vào khoảng 6 giờ đến 7 giờ sáng, tùy con nước. Không có giờ cố định in trên vé điện tử — bạn hỏi trực tiếp chủ tàu tối hôm trước, và họ sẽ gọi bạn dậy đúng giờ nước lớn. Đó là nhịp sống mà không ứng dụng đặt vé nào mô phỏng được.
Ba tiếng lênh đênh, đường chân trời đổi màu ba lần
Hải trình dài khoảng 60 hải lý, mất từ 2,5 đến 3,5 tiếng tùy loại tàu và độ sóng. Vé dao động 350.000 – 450.000 đồng một chiều cho tàu gỗ chở khách, cao hơn một chút nếu đi ghép canô cao tốc tư nhân. Không có wifi, không có cabin VIP — chỉ có boong tàu, áo phao bạc màu nắng, và một chiếc võng nếu bạn nhanh tay giành trước.
Nửa tiếng đầu, nước còn xanh lục vì gần bờ. Đến giữa hải trình, biển chuyển sang lam đậm không đáy. Và khi Nam Du hiện ra ở đường chân trời, nước lại xanh ngọc như thể vừa đi qua ba vùng biển khác nhau chỉ trong một buổi sáng.
Đây là đoạn đáng giá nhất chuyến đi: không phải điểm đến, mà chính là quãng giữa. Cá chuồn thỉnh thoảng bay là là mặt sóng, tàu cá của ngư dân Kiên Giang lướt ngang mang theo mùi lưới mới vá, và nếu may mắn gặp đàn cá heo, thuyền trưởng sẽ tự động giảm tốc để khách kịp nhìn — không ai nhắc, họ tự làm vậy vì đã quen với biển của mình.
Nam Du hiện ra như một Phú Quốc của hai mươi năm trước
Tàu cập bến Bãi Chệt hoặc Củ Tron, xã An Sơn — nơi ghe thuyền đậu dày như đang họp chợ trên nước. Nam Du không có resort cao tầng, không có phố đèn neon. Nhà nghỉ ven biển giá 300.000 – 500.000 đồng một đêm, quán ăn của ngư dân bán hải sản theo giá chợ sáng, và đỉnh Hòn Sơn hay Bãi Đá Bàn Chân Tiên vẫn giữ được thứ mà nhiều điểm đến khác đã đánh mất: sự vắng.
Những điều nên biết trước khi lên tàu
- Giờ khởi hành: khoảng 6h00 – 7h00 sáng, phụ thuộc con nước — nên hỏi trực tiếp chủ tàu tại cảng Vịnh Đầm chiều hôm trước.
- Mùa chạy tuyến: tháng 11 đến tháng 4, biển êm. Mùa gió Tây Nam (tháng 6 – 9) tàu gỗ thường nghỉ chạy vì sóng lớn.
- Giá vé: 350.000 – 450.000 đồng/chiều (tàu gỗ); canô nhanh cao hơn, thời gian rút còn khoảng 1,5 – 2 tiếng.
- Mang theo: thuốc say sóng uống trước 30 phút, áo khoác mỏng chắn gió biển buổi sáng, và tiền mặt — Nam Du hiếm nơi nhận chuyển khoản.
- Mẹo nhỏ: ngồi giữa tàu, gần đường tâm, để đỡ dằn xóc nhất khi sóng cấp 3 trở lên.
Rời Vịnh Đầm lúc mặt trời còn chưa kịp gắt, cập Nam Du khi nắng đã lên đủ để nhuộm vàng những mái nhà ven vịnh — đó là một buổi sáng hiếm hoi mà hành trình quan trọng hơn điểm đến, và cảng cá Vịnh Đầm, bình dị và không phô trương, chính là nơi bắt đầu xứng đáng nhất.